Pages

Monday, 25 June 2012

Fragments (4)

This has ended. The end came so naturally that no one knew when and why it happened and what led to it. When she disappeared for 1 week without a word? When she broke the holy triangle and broke the bond that kept the 2 of them together? When he realised that she was not significant enough to make him change his lifestyle and habits? Whatever the reason, the end has come, as it's bound to come, naturally, as though predictable and predicted.








I might be slightly exaggerating (now it's my turn to dramatise stuff), but if a man most of the time doesn't bother to fix tangible things (or get them fixed), perhaps he can't and won't try to fix intangible things either.









"He had come a long way to this blue lawn, and his dream must have seemed so close that he could hardly fail to grasp it. He did not know that it was already behind him, somewhere back in that vast obscurity beyond the city, where the dark fields of the republic rolled on under the night..."
(F. Scott Fitzgerald, "The Great Gatsby")








I still don't think the same initials are random, for everything has long ended with No.1, now everything ends with No.2. 









The man's dying, slowly. Every new day is 1 step closer to death, to the end of misery and sorrows. He has quite a bad health, and takes lots of pills every day, but it's not the sickness that slowly destroys him and will eventually kill him, but his lack of will to live since the failed marriage. I remember seeing him the 1st time, amazed, thinking I'd never seen anyone like him before, someone who builds walls around himself, who has almost no contact with human beings (except a few colleagues and acquaintances to whom he never gets close) and instead, is deeply absorbed in machines and nothing but machines. I remember feeling slightly annoyed with his queer personality and moody, unpredictable temperament, yet a bit sorry for him, for, as I kept looking and observing, he appeared vulnerable and fragile, like a lonely, abandoned child. So he's just waiting. Waiting for a death that comes naturally, or, maybe, waiting for an event tragic enough to prompt him to terminate his own life and put an end to his misery. Waiting, waiting, waiting.








"And because you treat me as 1 of the ladies on your fb, to whom you talk politely and casually, I've started seeing you as 1 of the guys on my fb, and don't even think it's some grudge due to childish pride or grotesque jealousy, I'm just bored, like I'm always bored when something's no longer fascinating." 








"I'm not dishonest- you can't imagine how immensely I loathe dishonesty. But it's my personality that I constantly change and can say 1 thing today and another thing tomorrow. I'm the last person on earth on whom you can rely." 







"Do you believe in destiny?" 
"Destiny? Perhaps I do believe that thanks to destiny we met and knew each other, but it doesn't work, not because we can't be together, not because of the distance that separates us, it just doesn't work." 







We have no more to say. No more to say.






Perhaps, if something's beautiful and unfinished, we'd better leave it unfinished and beautiful. An attempt to repeat the past might force us to face the harsh reality and endure it, and in the end, might destroy the memory. Everything would be lost. Deep in disillusionment we'd lose everything and also lose the beautiful memory. 






Stop categorise things into 'positive' and 'negative'. Impermanence isn't necessarily negative. 







I won't say all good things come to an end. I'll say this has ended, as many other things have ended, are ending and will end. With no sadness and no regret, with no unnecessary dramatisation, I acknowledge it as a fact and that is all. That is all.

Sunday, 24 June 2012

Tranh luận về án tử hình

Diễn ra trên diễn đàn "Chính chị, chính anh, chính tôi" trên facebook




Nautical Mile
Qua vài posts tranh luận ở đây mình nảy ý định muốn hỏi mọi người nghĩ thế nào về án tử hình? Ủng hộ hay không ủng hộ?


Từ Anh Tú ủng hộ


Nautical Mile Cá nhân mình thì không ủng hộ, nhưng mình sẽ nói lý do sau :))


Tiến Từ Từ Với niềm tin vào con người thì em phản đối!


Nautical Mile Niềm tin là con người có thể thay đổi?


Tiến Từ Từ Niềm tin vào giá trị tự do của con người.


Vườn Thơ Chỉ ủng hộ đối với tội ác giết người, tham nhũng, lạm quyền cướp đất nông dân. Không ủng hộ cho tội chính trị, bày tỏ quan điểm ôn hòa.


Nautical Mile Thôi giờ nói luôn không thôi chút nữa lại bận... Luật pháp thì không bao giờ hoàn hảo và vẫn còn đâu đó những lỗ hổng, sai sót. Mình không ủng hộ tử hình vì những án oan, án sai dễ dàng lấy đi những mạng người vô tội. Mình nghĩ đến những người này nhiều hơn là những kẻ thật sự phạm tội (ví dụ như giết người hàng loạt).


Tiến Từ Từ Luật pháp không có trường hợp riêng nhé Vườn Thơ!


Rau Muống Xào Tỏi Riêng tôi, cũng ko ủng hộ.


Nautical Mile ‎Vườn Thơ Chính trị, bày tỏ quan điểm ôn hòa tự nó đã không nên là một cái tội, chứ nói gì đến tử hình hay không :))


Vườn Thơ Tiến Từ Từ, trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng xử phạt 4 năm. Sinh viên cướp máy laptop xử tù 10 năm vậy đây không phải là trường hợp riêng là gì?


Nautical Mile Hiểu lý do bạn Từ Anh Tú ủng hộ vì trước đây mình cũng ủng hộ, nhưng sau này nghĩ đi nghĩ lại nên thay đổi :))


Vườn Thơ Nautical Mile, rất nhiều người bị tù mấy chục năm và đã chết trong trại cải tạo mà không xét xử, chỉ vì bày tỏ quan điểm ôn hòa. Đó chính là án tử hình đó.


Nautical Mile ‎Vườn Thơ Cái mình nói là theo lương tâm chung của con người, không tính các luật rừng đó...


Từ Anh Tú theo tôi mang 1 người hay bắt 1 ai đó xử tử người khác cũng chính là tội lỗi. Nhưng đôi khỉ chúng ta cần phải làm điều đó để làm tấm gương cho kẻ khác thấy




Yi Nguyen Mỳnh bình thường không ủng hộ. Tuy nhiên, không phải là idealist, nên phải nói rõ là có những trường hợp án tử hình là cái duy nhất hợp lý: những người phạm phải tội ác chống lại nhân loại. Ví dụ chơi, giả sử Hitler không tự sát, thì khi bị bắt dĩ nhiên án tử hình là hợp lý, chỉ là cần ra tòa, đưa bằng chứng, công khai mọi thứ, chứ không phải cứ thế chĩa súng vào đầu pằng 1 phát, nhưng phải tử hình vì với dạng như thế thì đừng nghĩ đến chuyện hối cải và hoàn lương.


Nautical Mile Các bạn không ủng hộ như Tiến Từ Từ, Rau Muống Xào Tỏi thấy thế nào? Tội ác chống nhân loại có nên là ngoại lệ không?


Rau Muống Xào Tỏi đồng ý với ý kiến của Yi Nguyễn.
riêng với tội diệt chủng thì ko thể chung thân dc. Vừa rồi dân Ai Cập đã phản đối bản án dành cho Mubarak, đó là điều hợp lý và công bằng.


Tổ Quốc Tôi Yêu Xét theo đạo đức: "Không ai có quyền cướp đi sinh mạng người khác, ngoại trừ thượng đế". Lý luận 1 chút thì thấy cả thằng giết người lẫn người ra án tử hình cũng mắc lỗi về đạo đức :P
Tớ ko ủng hộ việc ra án tử hình, tuy nhiên những trường hợp đặc biệt thì cũng phải chấp nhận thôi. Đơn giản vì trên đời này chỉ có thuyết tương đối thôi :(


Nautical Mile Đồng ý với Yi Nguyen.


Xuân Bách Trần theo thiển ý (gut feeling) của em, những vấn đề này rất hay quy về quan điểm về giá trị sinh mạng con người, mang tính tôn giáo. Tuy vậy, nhìn về mặt thế tục mà nói, những tội ác giết người dã man, thể hiện thú tính mà ở mức độ cả cộng đồng có thể đồng thuận về động cơ gây án và mức độ có thể hối cải, hoàn lương của kẻ phạm tội hay không, thì tử hình còn là một cách để an ủi đối với gia đình, thân nhân nạn nhân. Vẫn biết việc tử hình không thể làm cho người bị hại sống lại, NHƯNG CON NGƯỜI TRONG TÂM THỨC LUÔN CÓ NHU CẦU TRẢ THÙ, ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG ở một mức độ nào đó, nên nó có thể có tác dụng điều hòa, cân bằng lại trạng thái của xã hội. Đấy là chưa nói tới giá trị NÊU GƯƠNG cho kẻ khác (cái này chưa đủ số liệu để bàn tới được một cách có ý nghĩa ở đây)


Yi Nguyen ‎"CON NGƯỜI TRONG TÂM THỨC LUÔN CÓ NHU CẦU TRẢ THÙ, ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG..." Vấn đề nằm ở chữ "luôn" đấy. Kết luận như thế hơi vội.
Anh biết người NU nói gì về Anders Behring Breivik (vụ 22/7) không?


Tiến Từ Từ anh đang ddihj hỏi em về vấn đề đó đấy Yi Nguyen ạ!


Xuân Bách Trần Ngoài ra còn một vấn đề nữa chúng ta cần bàn, đó là khi những thay đổi chính trị xảy tới, những kẻ đã cam tâm tình nguyện tiếp tay cho những tội ác của chế độ cũ có cần được đem ra xét xử và ra những mức án thật đích đáng (kể cả tử hình luôn) để an ủi những bộ phận trong xã hội đã chịu quá nhiều đau thương, vùi dập ngày trước hay không, vd như Ceaucescu ở Romania ngày trước, hoặc Kaddafi


Xuân Bách Trần anh chưa có điều kiện tìm hiểu về vụ này lắm, vậy người NU nói chung, đặc biệt các gia đình nạn nhân nghĩ gì ?


Xuân Bách Trần hơn nữa, anh cũng muốn em cho ý kiến thêm về vấn đề của chữ "luôn" này là gì ? Vì câu đó anh nói chính là có ý muốn khái quát chung lên bản chất sâu thẳm nhất, dù có thể không bộc lộ ra vì những quy chuẩn nhân đạo, văn minh của cộng đồng.


Yi Nguyen Khoảng năm học vừa rồi trong 1 bài thuyết trình trong lớp tiếng NU em cũng có nhắc tới vụ này nên có tìm hiểu 1 chút. Thí dụ, theo bài báo này: http://www.dagbladet.no/2011/10/07/nyheter/innenriks/terror/anders_behring_breivik/dodsstraff/18499197/
Khi khảo sát, 16% ủng hộ sửa luật để tử hình Anders Breivik, 16% không biết/ không chắc, còn 68% phản đối.
Em và mẹ em cũng đã nói chuyện với nhiều người xung quanh, và họ đều nghĩ tử hình là không cần thiết, là giết người, và cũng không đem những người chết sống lại.
Cũng đã đọc 1 số bài báo phỏng vấn cha mẹ của nạn nhân, họ cũng có suy nghĩ như vậy. Nhưng ở đâu thì em quên rồi.
·
Vườn Thơ Cá nhân tôi ủng hộ án tử hình, để làm gương và ngăn chặn những tội ác trong xã hội. Điển hình việc đưa ma túy lậu vào Việt Nam. Nếu không tử hình, con người vì ham tiền đưa lậu ma túy vào đất nước gia tăng, và xã hội sẽ bất ổn không thể lường trước được do hậu quả của ma túy gây ra.


Yi Nguyen Hờm, em phải ra ngoài. Tí quay lại bàn tiếp.


Xuân Bách Trần mình nghĩ thế này, Mỹ là nước thể hiện ưu tú nhất, điều hòa được tốt nhất những giá trị dân chủ-nhân quyền-nhân văn mà vẫn đảm bảo được trật tự xã hội, quốc gia cường thịnh, tinh thần dân tộc (không phải chủ nghĩa dân tộc) được huy động mạnh mẽ khi cần. Những sự kết hợp đó theo mình Mỹ đã làm tốt hơn Châu Âu. Ở Mỹ hiện chưa bỏ án tử hình, theo mình họ phải có tính toán, cân đối được các yếu tố như thế nào đó mới quyết định giữ nguyên hiện trạng.


Nautical Mile Bạn Xuân Bách Trần bảo "CON NGƯỜI TRONG TÂM THỨC LUÔN CÓ NHU CẦU TRẢ THÙ" làm mình nhớ đến câu của họa sĩ đường phố Banksy "There are four basic human needs; food, sleep, sex and revenge" - "Con người có 4 nhu cầu chính: ăn, ngủ, tình dục và trả thù." (Dường như khác với bên mình một món :D)


Đang lấn cấn tợn :-s Trả thù có thật sự là một "nhu cầu" không? Nếu đã xác định nó là một "nhu cầu" thì việc đè nén nó, lãng quên nó, không cho nó được thỏa mãn dù chỉ một tí có phải là điều tốt không?


Xuân Bách Trần em nghĩ, nếu đã không xác nhận nó là nhu cầu, thì nó sẽ chuyển sang 1 world view khác rồi, thì em chưa hiểu rõ lắm nên chưa có ý kiến. Nhưng nếu xác nhận nó là 1 nhu cầu, thì em nghĩ khó mà có thể đè nén, làm cho nó không được thỏa mãn, bộc phát ra lắm. Trong 3 nhu cầu ở trên, có nhu cầu sex, mà cái đó có liên quan cả đến sexual orientation, thì chúng ta thấy mọi nơi trên thế giới, phong trào đòi quyền lợi và sự thừa nhận xã hội cho cộng đồng LGBT là gì, nếu không phải là để loại bỏ những kìm hãm đối với những nhu cầu chính đáng.


Yi Nguyen Đã về.
Lúc nãy hơi vội tí, nên quên mất 1 câu quan trọng: Anders Breivik giết tổng cộng 77 người. Còn số người bị thương thì quên rồi.
1, vấn đề của chữ "luôn" là thế này: 1 trong những nguyên tắc hàng đầu khi đưa ra 1 phát biểu như vậy là không dùng những từ như "mọi người", "ai ai", "luôn luôn", "không bao giờ" v.v... vì cái gì cũng có ngoại lệ, những phát biểu/ nhận định này chỉ là khái quát, là generalisation, thực tế như thế nào là chuyện khác. Dùng những từ có tính tuyệt đối có thể xem là 1 lỗi tranh luận.
2, chữ "luôn" phía trên càng có vấn đề, vì câu của anh là nói tới con người nói chung, chứ không phải người Việt. Thế thì việc nói chắc chắn như thế càng nguy hiểm. Ví dụ, nói con người ai cũng có 1 phần ích kỷ, cái này đúng. Nhưng nói ai cũng có tư tưởng muốn trả thù, và trả thù= công bằng, kết luận chung cho con người ở những xã hội khác thì hơi vội.
3, "Mỹ là nước thể hiện ưu tú nhất, điều hòa được tốt nhất những giá trị dân chủ-nhân quyền-nhân văn mà vẫn đảm bảo được trật tự xã hội, quốc gia cường thịnh, tinh thần dân tộc (không phải chủ nghĩa dân tộc) được huy động mạnh mẽ khi cần. Những sự kết hợp đó theo mình Mỹ đã làm tốt hơn Châu Âu." Cứ xem như thế, thì không có nghĩa là cái gì Mỹ làm cũng đúng, cũng hay hơn. Có 1 số cái Châu Âu có thể tốt hơn. Đôi khi, cách nghĩ chung của người Mỹ có thể thực tế hơn, và dân Châu Âu có thể hơi lý tưởng, nhưng cũng phải tùy trường hợp mà xét. 1 trong những arguments phản đối án tử hình là, a, những nước có án tử hình không có tỷ lệ tội phạm thấp hơn những nước không có, b, cứ xem như, xét trong các xã hội văn minh và dân chủ, các xã hội khác nhau, 1 số nơi phức tạp hơn nên tỷ lệ tội phạm cao hơn, thì b, ở những nước có án tử hình và có hình phạt nặng hơn, tỷ lệ quay trở lại tù vẫn cao hơn nhiều nước không có, nên phạt nặng không nhất thiết có thể làm người ta rụt lại.
Đó là trả lời anh Bách.
Còn bàn về tử hình thì có 1 số ý khác, nhưng đang bận tí. Lát rảnh em viết.


Hy Văn TQTY đã đọc xong đâu mà Like


Tổ Quốc Tôi Yêu Hơ hơ! Ko đọc xong, sao like được!
Yi Nguyen đang là đối tượng được đảng và nhà nước quan tâm


Tổ Quốc Tôi Yêu Hơn nữa, vụ này Yi Nguyen đã bàn với em một lần rồi, lúc mà Anders Breivik ra tòa ấy :)


Xuân Bách Trần cảm ơn Yi Nguyen, có thể ở đây mình đã phạm vào lỗi khái quát hóa quá mức khi dùng chữ "luôn", nhưng thật lòng mà nói, xin hỏi mọi người ở đây, mọi người có ý kiến ra sao về câu phát ngôn của mình rằng "Con người tự bản chất sinh ra (không phụ thuộc vào nền văn hóa !) đã có 1 nhu cầu về tiềm thức là muốn trả thù để đòi lại 1 phần sự công bằng (mà hình phạt tử hình chính là để quy chuẩn hóa việc đó, đóng 1 tác dụng quan trọng là nhà nước thay mặt cá nhân, làm cho việc "trả thù" đó được diễn ra có trật tự) ?


Xuân Bách Trần Theo mình, đối với một số trọng tội, đặc biệt những tội phạm do lạm dụng quyền lực, đàn áp các bộ phận dân tộc, sắc tộc...(tức là mang màu sắc chính trị), thì tử hình là hình phạt cách ly khỏi cộng đồng một cách triệt để nhất. VD như Mubarak bên Ai Cập, ông ta tuy đã phạm nhiều tội khi đàn áp biểu tình nhưng cuối cùng đã biết tự bước xuống. Đó là điều chứng tỏ đã biết dừng lại, ăn năn 1 phần, nhưng với Kaddafi, hoặc những kẻ đến chết vẫn không chịu quay đầu, như Assad của Syria...thì nếu đến cuối cùng bị lật đổ, hình phạt tử hình là đích đáng và cần thiết (tất nhiên phải có xét xử đàng hoàng, chứ như kiểu giống Kaddafi thì lại không hay lắm)


Yi Nguyen Đấy, lại vội, nên lại quên =))
Đã định viết ý đó rồi. Già, lẩm cẩm :">
Sau khi ở NU 3 năm, em hiểu thêm về người NU và có chịu 1 vài ảnh hưởng nhất định từ cách nghĩ của người NU. Em không có ý định tâng bốc dân NU lên làm gì, họ có 1 số cái em không thích, và đôi khi có thể hơi lý tưởng, hơi trắng đen, nhưng cách nghĩ của họ nhìn chung thường rất nhân bản.
Thí dụ như vụ hôm trước, status của anh đi. Em có nhắc đến chuyện ăn mặc ở đây. Bỏ hết các ý môi trường, dân chủ, tự do, an ninh xã hội... theo anh tại sao NU thường được xem là nước hạnh phúc nhất thế giới? Ở góc độ cá nhân em không hoàn toàn đồng ý NU là nước hạnh phúc nhất, nhưng có thể phần nào hiểu được: ở đây, người ta coi trọng con người, từng cá nhân 1, rất coi trọng tới sự nhân bản, công bằng, bình đẳng, dignity..., chênh lệch giàu nghèo không lớn, không bị vật chất, không quá chú ý đến tiền bạc và hình thức... Với dân trí thức, với dân làm nghệ thuật, với người có nhiều tham vọng cao, có thể NU không có cái họ cần, nhưng xét nghĩa nào đó, NU là thiên đường với công nhân, nông dân và người khuyết tật. Con người không bị phân biệt, không phải lo vì thua kém, không phải mặc cảm... Nghèo không sao, không đẹp không sao, mập không sao, học dở không sao, khiếm thị/ khiếm thính... không sao, chậm phát triển không sao, tàn tật không sao... Mỗi con người đều quan trọng và đều có giá trị như nhau. Ở trường, khi phát bài kiểm tra, giáo viên không đọc điểm và lật ngược bài lại, đặt lên bàn, nên học sinh không biết điểm nhau. Em có đi học em biết, bạn học với nhau giúp đỡ, cùng phát triển, biết cách hợp tác, chứ không chà đạp lên đầu nhau để đi lên. Nói sơ sơ chắc anh hiểu để thấy có sự khác biệt, và để nghe qua 1 vài giá trị theo cách nghĩ dân NU. Tất cả những cái này anh đều có thể tự tìm hiểu thêm. Qua đó, có kết luận gì cũng chưa muộn.
Sau khi đã tiếp xúc, nói chuyện và tranh luận với người NU, em không cho rằng họ không trả thù, không nghĩ đến chuyện trả thù, không phải vì pháp luật không cho phép, mà vì họ không tin vào cái gọi là công bằng của sự trả thù. Hơn nữa, câu hỏi đặt ra, tại sao pháp luật không cho phép? Nếu họ cảm thấy Anders Breivik đáng chết, họ cũng có thể tìm cách tự tay giết Anders Breivik vậy. Có án tử hình đâu mà lo.


Xuân Bách Trần chờ chị Nautical Mile vào "cho ý kiến chỉ đạo" chốt lại vụ này ạ :))) , em cũng chưa biết tranh luận thêm gì vì đã đi đến phần cốt lõi nhất của luận điểm.


Yi Nguyen Còn em chưa tới cốt lõi. Nhưng mới dậy. Tí nữa viết :D
:D


Yi Nguyen OK, bây giờ đi vào cốt lõi.


Trong post của chị Nautical Mile chỉ hỏi đến quan điểm nói chung về án tử hình, nên cmt đầu tiên của mỳnh là trả lời ở góc độ chung. Sau đó, vì 1 số cmt, mỳnh bị kéo lạc sang các chủ đề khác như nhu cầu trả thù của mỗi con người, cách nhìn nhận vấn đề của người NU v.v... Bây giờ quay trở lại ý chính, mỳnh nói rõ 1 lần nữa, ở góc độ chung chung, mỳnh không ủng hộ án tử hình (trừ trường hợp đặc biệt như tội ác chống nhân loại chẳng hạn) vì đó là giết người, có thể có án oan v.v...


Tuy nhiên, xét riêng cho xã hội VN hiện thời thì vấn đề hơi khác 1 chút.


Ai đó có thể gọi đây là lỗi lập luận, đây là exceptionalism, là double standard, nhưng tại sao mỳnh nói cho xã hội VN hiện thời vấn đề này hơi khác?


Đầu tiên phải nói thế này, theo như mỳnh thấy, ở các quốc gia khác nhau, luật pháp được nhìn khác nhau. Có nhiều nơi, luật pháp là công cụ của kẻ cai trị- cái này bỏ qua không bàn đến. Có nơi luật pháp là để trừng phạt và răn đe, chẳng hạn như Mỹ. Ở NU, luật pháp tập trung vào sự cải tạo. Có 1 số nơi, thí dụ như 1 vài nước Trung Đông và Châu Phi, luật pháp như công cụ để trả thù, với suy nghĩ "an eye for an eye". Giả sử 1 vị A làm 1 vị B mù mắt, vị B sẽ được pháp luật làm mù mắt vị A. Đó là phục vụ nhu cầu trả thù anh Xuân Bách Trần nói phía trên đấy. Luật pháp như thế có công bằng, văn minh và hiệu quả không, có lẽ mọi người tự rút ra được, mỳnh không cần phải bàn.


Bây giờ, xét Mỹ và NU, cả 2 đều là quốc gia phương Tây, dân chủ, văn minh, tự do, nhưng ở 2 nơi có cách nhìn khác nhau như đã viết ở trên. Thế nên mỳnh cho rằng thái độ/ quan điểm nhìn chung về án tử hình là 1 chuyện, còn xét kỹ ra lại có 1 số vấn đề khác, vì các xã hội khác nhau có nhiều vấn đề khác nhau, nhiều khi rất khó đem cùng 1 chuẩn mực để xét hết.


Muốn bàn về tử hình, theo mỳnh, không nên nói đến nhu cầu trả thù, cũng không nên nói đến chuyện loại bỏ vài cá nhân ra khỏi xã hội, mà nên xét ít nhất 5 yếu tố như sau:


1/ Tỷ lệ phạm tội, và có thể cũng nên xét qua mức độ dã man và vô nhân tính của tội ác.


2/ Khi án tử hình không có và được thay thế bằng án tù, nhà tù có khả năng làm tù nhân tốt hơn hay không.


Ai có quan tâm có thể nhìn qua hình ảnh nhà tù Halden ở Halden, Na Uy ở đây: https://www.google.com/search?sugexp=chrome%2Cmod%3D4&q=Halden+Prison&um=1&hl=en&biw=1366&bih=667&ie=UTF-8&tbm=isch&source=og&sa=N&tab=wi&ei=GiHkT7meHeuN4gTFoYjDCA


Với điều kiện nhà tù hiện nay của VN thì mỳnh không nghĩ vậy.


3/ Sau khi đã ra tù, họ có khả năng quay trở lại xã hội và bắt đầu cuộc sống bình thường hay không.


Ở VN, với cách báo chí mỗi lần thấy 1 vụ là hăm hở bươi móc kẻ phạm tội ác lẫn gia đình, bao nhiêu tên tuổi quê quán hình ảnh thông tin cá nhân đều quăng đầy lên mặt báo, cộng với cách nhìn phân biệt kỳ thị của người Việt nhìn chung với người từng ở tù, mỳnh không nghĩ vậy.


4/ Khi không bị tử hình, người phạm tội sau khi mãn hạn tù có khả năng thay đổi hay không.


Điều kiện nhà tù là 1 chuyện, mỳnh e rằng nền giáo dục và môi trường xã hội VN chưa thực sự khiến con người có cái nhìn nhân bản. Gọi là phân biệt/ coi thường gì đó cũng được, mỳnh cho rằng nhìn chung (không phải luôn luôn) người dân ở các xã hội tự do văn minh có cách nhìn nhân bản hơn, nhìn và cư xử với nhau "người" hơn.


5/ Xã hội như thế nào, có thể làm người từng phạm tội hối cải và hoàn lương, bắt đầu cuộc sống mới đàng hoàng không, hay có nhiều "điều kiện" và "cơ hội" cho họ lặp lại tội ác/ vi phạm tội ác khác và quay trở lại tù.


Cái này ở VN cũng có vấn đề, do 2 yếu tố, cái nhìn kỳ thị là 1, 2 là ý đầu tiên mỳnh viết trên kia, tỷ lệ phạm tội và mức độ dã man của tội ác.


Cũng phải xét thêm 1 yếu tố rất quan trọng, nếu ai đó chịu khó quan sát, rất nhiều tội ác ở VN gây ra bởi những người rất bình thường. Ở nhiều nước phương Tây cũng có những tội ác rất kinh khủng, nhưng thường gây ra bởi những thằng điên, hoang tưởng, bệnh hoạn, tâm trí không bình thường... Còn ở VN, 1 số lượng rất lớn được gây ra bởi những người rất bình thường, không có bi kịch gì trong quá khứ, cũng hoàn toàn không có dấu hiệu gì không bình thường về tâm thần. Đó là cái cần chú ý.


Còn nếu nói thay tử hình bằng tù chung thân, không cần xét đến chuyện hoàn lương, thì thực ra làm thế rất tốn kém, mà với tỷ lệ phạm tội ở VN thì càng không có điều kiện, theo suy nghĩ của cá nhân mỳnh.


Mà xét 5 yếu tố mỳnh vừa kể trên, và có lẽ còn nhiều yếu tố khác mỳnh bỏ sót, với xã hội và luật pháp và con người VN hiện giờ, bỏ án tử hình là chưa phù hợp.


Nautical Mile Mình mới dậy, nhưng giờ phải lo làm việc vì hôm nay rất bận. Mọi người cứ tiếp tục đi nhé, không cần phải có "ý kiến chỉ đạo" gì đâu :D


Có vài ý cũng muốn thêm vào, nhưng chắc phải đợi tối nay...


Nautical Mile Xin góp 1 chút ý của mình về điểm 4 trong post trên của Yi Nguyen


"4/ Khi không bị tử hình, người phạm tội sau khi mãn hạn tù có khả năng thay đổi hay không.


Điều kiện nhà tù là 1 chuyện, mỳnh e rằng nền giáo dục và môi trường xã hội VN chưa thực sự khiến con người có cái nhìn nhân bản. Gọi là phân biệt/ coi thường gì đó cũng được, mỳnh cho rằng nhìn chung (không phải luôn luôn) người dân ở các xã hội tự do văn minh có cách nhìn nhân bản hơn, nhìn và cư xử với nhau "người" hơn."


Về điều này, có thể lấy ví dụ của Kim Hyun-Hui - nữ điệp viên Bắc Hàn đã giữ vai trò then chốt trong vụ làm nổ tung một chiếc máy bay dân sự của Hàn Quốc năm 1987, giết chết 115 người.


Kim Hyun-Hui cuối cùng bị bắt và nhận bản án tử hình ở HQ. Nhưng TT HQ lúc đó là Roh Tae-woo đã ra lệnh ân xá, vì nghĩ bà ta chỉ là nạn nhân của chế độ Bắc Hàn. Kim ngồi tù một khoảng thời gian, và khi ra tù thì bà ta bắt đầu thay đổi... Được tận mắt chứng kiến xã hội HQ - một xã hội vốn nhân bản hơn nhiều cái xã hội mà Kim đã từng sống qua, và chính bản thân bà đã cảm nhận được thế nào là tình người và sự khoan dung, Kim bắt đầu đi khắp nơi diễn thuyết về những sự thật của chế độ BH. Kim cũng là tác giả của quyển "The Tears of My Soul" (hình như đã có dịch ra tiếng Việt).


Câu chuyện trên có thể là minh chứng là với những nước có nền tảng xã hội vững chắc và nhân bản, khả năng một kẻ tội phạm quyết định hoàn lương sẽ là cao hơn.


Nautical Mile Đó là chuyện của HQ. Còn ở Canada, như mình đã có nhắc qua một chút với Xuân Bách Trần, người ta còn ra luật chống kỳ thị và một trong những điều khoản của luật đó là chống sự kỳ thị những người từng lãnh án tù. Trên thực tế cái luật ấy có hiệu quả như thế nào thì mình không dám chắc, nhưng trên lí thuyết là anh không có quyền kỳ thị một người đã thi hành xong bản án của mình (dĩ nhiên trừ một số nghề đặc biệt mà họ cần một bản lí lịch trong sạch như gương :)))

Saturday, 23 June 2012

G.R. Stephenson's experiment (with monkeys) and prejudice

This, I've been told, is an experiment attributed to G. R. Stephenson. 


A group of scientists placed 5 monkeys in a cage and, in the middle, a ladder with bananas on the top. 
Every time a monkey went up the ladder, the scientists would soak the rest of the monkeys with cold water. 
After a while, each time a monkey attempted to go up the ladder, the others beat up the monkey on the ladder. 
After some time, none of them dared to go up the ladder regardless of the temptation.
The scientists then decided to substitute 1 of the monkeys. The 1st thing this monkey did was to go up the ladder and, of course, the others immediately beat him up even though no water was sprayed. 
After several beatings the new member learned not to go up the ladder though never knew why.
A 2nd monkey was substituted and the same thing occurred. The 1st monkey took part in beating the 2nd monkey. 
A 3rd monkey was changed and everything happened the same way. 
Then a 4th monkey was changed and finally the 5th. 
Now what was left was a group of 5 monkeys that although had never received cold water, continued to beat up any monkey that attempted to climb up the ladder. 
If it was possible to ask them why, they would say "I don't know- that's how things are done around here!" 


Does that ring a bell? 

Wednesday, 20 June 2012

Snow White and the Huntsman

So I like "Snow White and the Huntsman" because of the guys and in spite of the girls.
Well, kidding.
The film is not horrendously bad but less than OK. 

Anyway, now I'm serious. 
While I was at the cinema and watching the film, there were some scenes I enjoyed, some nice scenery (especially the land of fairies), some impressive visual effects, some epic battles. But now, thinking it over, to be honest I have no idea what the whole film is about. Isn't it a love story? Sorry for spoiling it for you if you haven't watched the film, but irrespective of the name, the misleading name, it's not really a love story between Snow White and the Huntsman. I don't see the love between them, can't even say when they fall in love and how it develops. Some things he does and some risks he takes can be said (or are supposed) to be due to love, but I can also say they're driven by his kindness and compassion and goodness. I can see that he loves her only because he says it and I can know who the "winner" is when seeing whose kiss awakens her from the apple's spell (the kiss, by the way, is taken from "Sleeping Beauty", don't you think?). More sadly, the Huntsman, charming and attractive as he is, with strength and bravery, still appears quite dull. A love triangle, then? Snow White and the Huntsman and William? No, not really. William is played by that attractive guy who appeared in "Pirates of the Caribbean 4" but is also awfully dull. The only reason, I assume, for his presence in the film is that later on the evil queen disguises herself as William and thus tempts the pretty girl to eat the apple, and that can be a valid reason after all, but I just wish that he were more interesting and had more significance. Kristen Stewart and 2 guys, neither of whom has a personality, what does that sound like? Yes, that's correct: "Twilight". So, back to the question, basically, there's not much difference between this film and the fairytale (except that the film is much darker and apparently isn't suitable for children), it's still about Snow White vs the queen, except that, I feel, "Snow White and the Huntsman" slightly focuses more on the queen, her cruelty and inhumanity, her obsession with beauty and youth and her immense fear of ageing (which, ironically, reminds me of "Painted Skin"). 
In short, something's wrong with the title there. How about "Snow White and Queen Ravenna"? Better. I recommend something like "The Revolution". I know it sounds slightly irrelevant, yet when hearing a character say something like "you're your father's daughter" and "people will rise up in your name", immediately I thought of Aung San Suu Kyi. 
Now, come to think of it, I burst into laughter recalling the scene where the queen kills the king in the bed. Doesn't it just remind you of "Basic Instinct"? 
Anyway, that's the storyline. Now the cast.  
Charlize Theron might be praised for her portrayal of the queen, but I think she's fine in scenes when she has no lines. Her shouting, after a while, becomes tiresome and unbearable, especially her enunciation of every single word. There's something theatrical about her acting as a whole. 
The worst, as predicted, is Kristen Stewart. There have been improvements, I agree. But, 1st, she lacks beauty. Even if I'm the only one to think Charlize Theron is superior in beauty, I wouldn't change my mind. I'm not saying she's ugly, but she's not beautiful enough to be Snow White and isn't as pretty as Lily Collins, the other Snow White in the same year. More importantly, she lacks acting abilities. Imagine Bella dressed in armour, holding a sword, there you get her Snow White. In this film, Kristen Stewart becomes less irritating, I guess, partly because the battles and the fairies and the sexy guys distract me, but still she has that same pained, wide-eyed, mouth-ajar expression (to convey any emotion) and she grimaces and gasps and no more, from the beginning to the end. 
The most likeable one here is actually Chris Hemsworth. It's just unfortunate that, although he's mentioned in the title, the Huntsman is too dull and forgettable. 
The dwarves are pretty good as well. 
In short, for people who haven't watched the film, if you don't care that much about acting and the plot, watch it (and I'm sorry for spoiling it). There are nice costumes, nice scenes, nice cinematography, nice visual effects, nice dwarves plus 2 hot guys (Chris Hemsworth and Sam Claflin), they, if you're a tough critic, just can't save the film. 

20/6/2012- a random thought

As my bus passed by the apartment in which I once lived, I saw the new person, the writer, standing on the balcony and looking down on the street, looking, without seeing, for even though from my location I couldn't see his eyes, I saw the emptiness on his face, the emptiness of a person who existed without living, who looked without seeing, who found no significance in his surroundings and no meaning in life and thus took no interest in anything, who was being exiled from his country and staying in a place where the sad tone of the word "exile" was even more emphasised. And my bus passed. I was going. He stayed. And at that instant I thought, soon, I would go and he would stay. 

Tuesday, 19 June 2012

When "goodbye" isn't soaked in sadness

I don't write very much recently. Life's been more idle than ever. Basically I've been sleeping and eating and reading and facebooking and watching football and killing spiders. 
Perhaps this is high time to announce that within some weeks my family will move to Oslo. That's some good news. The process of packing and throwing things and buying new ones and bringing stuff to another city of course isn't nice, during the 3 years in Kristiansand we've lived in 3 different apartments, but it makes me feel better thinking of moving to a new place and getting out of here. On 10/6 I came back from Paris and spent the next day "celebrating" my 19th birthday whilst suffering from severe post-travel syndrome. It kept tormenting me for a few days afterwards and only now, when it's over, can I write some lines. 
Kristiansand can be described as a small town with wooden houses and sea and forests and hills, peaceful and pretty, and having a rather nice climate compared to most other cities and towns in Norway including Oslo, but quiet, tranquil and boring, with the population of approximately 83000, 1 main street, 1 theatre, 1 cinema (and a little one that doesn't deserve to be mentioned) and some tiny museums, a town where most stores are closed at 5 on weekdays and mostly closed on Sunday (except a few ones like the Joker, McDonald's or 7-Eleven). Call me a pessimist, a cynic, a negativist, but it's an awful place, extremely and unbearably depressing on Sunday, and it always baffles me to think how I've endured those past 3 years. Maybe thanks to the IB, thanks to the 2 years of stress and hard work. And literature as well, so that I've been able to find a refuge in another world. And I believe, after leaving this town, I'll remember my 3 years here as days of waiting. Waiting waiting waiting. I'm fed up with the Norwegian bureaucracy, fed up with their slowness, laziness, inflexibility and rigidity. 
Having visited many times, I can prepare myself for Oslo, uglier and colder with a longer and more freezing winter, and said by Kristiansand lovers to be more chaotic, less safe and less peaceful, but as a bigger city, Oslo is also more eventful, more crowded, more interesting, more convenient, more diverse, more flexible and possibly more open and liberal. At any cost, change is good. If you loathe a place, get out of it, move. The new place, you might like it, you might not, 50/50, but at least it's better than staying in a loathsome place and whining about it and dreaming of places you'll never know. I'm a city person, moreover. 
Concerning other things I don't know what to write about. There isn't much that should be noted. At the moment, at least. 

Sunday, 17 June 2012

Russell conjugation

Bertrand Russell: 
- I am firm; you are obstinate; he is a pig-headed fool. 
- I am righteously indignant; you are annoyed; he is making a fuss about nothing.
- I have reconsidered it; you have changed your mind; he has gone back on his word. 

Other interesting examples of Russell conjugation: 
- I am a creative writer; you have a journalistic flair; he is a prosperous hack.
- I am an epicure; you are a gourmand; he has both feet in the trough.
- I am sparkling; you are unusually talkative; he is drunk.
- I am fastidious; you are fussy; he is an old woman.
- I am beautiful; you have quite good features; she isn't bad-looking, if you like that type.
- I day dream; you are an escapist; he ought to see a psychiatrist.
- I have about me something of the subtle, haunting, mysterious fragrance of the Orient; you rather overdo it, dear; she stinks.
- I am merciful, you are lenient, he is a pushover.
- I am thorough and detailed, you have a tendency to give long speeches, he is a bore.
- I am youthful, you are childlike, he is immature.
- I have well-deserved confidence, you have a high opinion of yourself, he is arrogant.
- I am attractively risqué in my clothing, you try too hard, she dresses like a tramp.
- I am a thoughtful intellectual, you are pedantic, he spends his days debating the number of angels that can dance on the head of a pin.
- I am creative, you think in unusual ways, he is a lunatic.
etc.

Thursday, 14 June 2012

A bit of violence

And now, there's no more peace in this house, since things have fallen apart and dreams have broken into pieces and all hope has gone away. And now they both can get mad, fiercely mad, because of anything, in spite of anything- any trifle can enrage them tremendously as though they can reach any object right at hand and use it as a weapon and beat each other, or some unlucky passer-by, to death. An observer might be startled by the fight and thus have the wrong, shallow impression that they loathe each other extremely and have hold a grudge against each other for a long time, yet it's all because both are disillusioned and depressed and unstable and the situation hopeless, and in order to move on, in order to hold onto life, they both must have a way- their own way- of coping with reality, which is to curse and complain and scream and shout and insult, with force and great strength, furiously, aggressively, violently. A bit loud, a bit chaotic, perhaps a bit socially unacceptable, but no one gets hurt either physically or mentally. So for a while there won't be peace, but please, let them do what they have to do, even if it's quite a nuisance, let them do what they have to do, for that's the only way they can cling to life. 

Tuesday, 12 June 2012

Paris diary

This is taken from my own diary. Some has been modified. Much has been censored, for various reasons. I apologise if the word "censored" looks annoying, but I don't have any other choice.

Saturday, 2/6/2012
I don't often take risk, but when I do, I do things that might have disastrous consequences. Here I am, in Paris, with no citizenship, no land, no ID. My mom and I travelled from Kristiansand to Amsterdam, then to Paris, without a valid passport. Our travel documents expired at the end of April. As a matter of fact we applied for new ones in March, or maybe the end of February, but now in June they still haven't finished. Believe me, there's nothing like Norwegian bureaucracy, nothing like their slowness, laziness and rigidity.
The woman at Kjevik airport said to us that our travel documents had no value and could be torn off and thrown into the waste basket, and it wasn't her responsibility if we hadn't got new ones, yet, if we wanted, she could send us off at our own risk- we had to decide. And we decided to go. So here we are, in Paris. The most exciting moment was when waiting at Amsterdam, we had to discuss whether to give them the boarding cards without the travel documents, or to show them the travel documents as everybody did, in hope that they wouldn't notice. And of course, they overlooked. The woman was so careless she didn't even realise that my name in the boarding card didn't match my name in the travel document (because of the order).
You know what I thought? I thought, it would be nice, hilarious and could be written into a book, if we got stuck like Tom Hanks did in "The terminal"!
As both my mom and I have many friends in Paris, we stay at Mr H's house, 1 of my mom's friends, who is like her brother. At the moment, we're at the house of his friends. They're talking, discussing politics in the dining room, I'm in another room, writing. I'm glad that they didn't recognise me, probably haven't heard of JAN (Mr H didn't say exactly, but briefly mentioned, but apparently to them it didn't ring a bell). The whole time I remained silent and focused on eating, sometimes made a polite (and stupid?) smile, then went out to take some photos and now am here. Glad that they leave me alone, in peace, so that I don't have to take part in their discussion, or listen to them. Vietnamese people basically talk about the same things whenever meeting each other. As long as, 1, they have at least 1 mutual friend who introduces them to each other, and 2, they both know democratisation is necessary for our country, then no matter who they are and where they live and what they do for a living and tons of other things, they talk about the same things, since that's the only bond that ties them together. Such talks bore me to death. How monotonous they are!
But of course, I understand. As we live abroad and, once in a while, travel to other countries, as we see more and understand more, we feel sadder for our country, for our land, and whereas we have the right to forget everything and concentrate on other, more important, things, we can't. And besides, being outside, what can we do, anyway? To talk about it is the only thing we can do.
10.15 pm. Insult of the day: the man, when giving me some pills for my stomachache, asked whether I could read Vietnamese, and with politeness and honest concern, said if not I could my mom to help. I said softly it was no problem, trying not to laugh.
[censored]

Sunday, 3/6/2012
I don't know how long my mom and I have been queueing. An hour, maybe? My feet hurt, my legs were in pain, but in the line I wasn't very bored, when observing people around me. Some looked very interesting. Moreover, it's worth it. Musée d'Orsay is, as introduced, indeed 1 of the places you must visit when coming to Paris. Magnificent, the ceiling looks magnificent. Now, the 3rd time in Paris I no longer exclaim (in my head) "Oh my goodness I can't believe I'm in Paris!", and I know this city is dirty and smelly and at times a bit chaotic, but I love it nevertheless and want to be here, want to live here, want to be a Parisian. The 3rd time, Paris still has much to admire, and continues to amaze me, and charm me.
[censored]
This time, the trip seems more like coming home than travelling. Not exaggerating, here I feel more like home.
Paris Paris Paris.
I can't die. I can't die. I know I can't die. La vie en rose. So many, many places on earth I need to set foot on. How can I die, when I've just lived a short, unfulfilled, unremarkable life? I must go on living, whatever happens I must fight and hold onto life.
Gauguin, Van Gogh, Georges Seurat, Degas, Felix Vallotton, Denis, Paul Signac... Some of the paintings here are mesmerisingly beautiful. Such masterpieces.
[censored]

Monday, 4/6/2012
Sitting at Café des 2 moulins, or Amélie café.
To find it wasn't easy. Kinda funny how they still have some photos of Audrey Tautou here, after 11 years.
Today we went to Dali museum. An expensive but tiny museum in a place that was almost impossible to be found. I almost died when finally reaching it. But it's cool. On the way out I bought a watch with his moustache being the hour and minute hands, and an ant being the second hand.
Thinking of watching again, if not the whole, then some scenes of "Midnight in Paris".
Afterwards we went to Palais de Tokyo. Irrespective of its name, it doesn't have much to do with Japan, and is a museum of contemporary art, right next to the museum of modern art we visited last time coming to Paris. I'm afraid, my brain doesn't quite catch up with anything contemporary. Well it depends, of course. I do like many contemporary artists, but at times, forgive me for my ignorance and close-mindedness, I don't get why and how something can be called an artwork.
Quite randomly, I asked some people about a well-known pro-democracy activist. They seemed to dislike him. I don't know. To be truthful it's not uncommon that Vietnamese pro-democracy activists, instead of shaking hands and working together for the common good, tend to fight each other, speak ill of each other and spread dirty rumours. I don't know. 1 thing I notice, though, is that a friend of mine, a fan of this man and perhaps a member of his organisation, in a sense regards him as a Saint and his book as some kind of Bible. This friend is similar to the author of "Son of Hamas", who simply left 1 group for another. He doesn't realise that, when considering himself the new Vietnamese person, freer and more independent and more tolerant and luckier than the Vietnamese with old thoughts, the old generations, the sheep, the parrot generations, he's a conformist nevertheless, since when he thinks he thinks, he actually repeats and obeys and follows and conforms, and in the end, isn't freer or more independent than anybody in thought and in action. I of course know that the organisation has its system of views and ideas and paths and solutions, and members and supporters are apparently those who agree with this system, and thus speak and act in line with this system, but still, much of what comes out of his mouth in fact comes out of his idol's head. This is sad in its self-contradiction.
I'm glad that in quite many things I don't agree with my mom or my uncle T.
But then again, maybe I just don't understand. That friend of mine is politically active and strong-willed and will be more promising. After all, I, if not an artist, am an art lover, and a person like me just floats about, dislikes standing in 1 group and speaking 1 voice and repeating some authorities. My favourite writers and many famous ones, I don't remember them being members of anything or representing an organisation or anything but their own conscience and humanity as a whole.

Tuesday, 5/6/2012
At La Défense shopping mall.
This trip has 2 saddening things. 1, I'm not rich enough to buy all I like. 2, I can't always take photos. To be forbidden to take photos at most museums is 1 thing, it's unfortunate that very often, I see some stylish/ attractive/ (sometimes, effortlessly) interesting-looking persons I want to capture but don't dare to, since some people, I know, tend to react in an (unnecessarily) impassioned way.
[censored]
Because of the matter of money, I think of a man from Bangladesh that I know. A very stingy man. He's like other stingy people, who work very hard to earn lots of money but never enjoy spending it even for their own pleasure. In the long run they might be considered wiser, for they can have money for cars and driving lessons and licences (you should know these things are extremely and ridiculously expensive in Norway), which my family won't be able to afford in a very long time. But in the short run, they wear old, worn-out, sometimes 2nd-hand clothes, go to Rema 1000, eat little and eat monotonous, boring, not-tasty meals (for survival rather than enjoyment), never travel or spend on anything "luxurious" such as going to the cinema... The Bangladeshi man I know is an example. My mom and I used to rent his house. He never bothered to take care of his stairs. Everything in his house was small and old and cheap-looking. Furniture was generally old and apparently didn't cost much. The fridge and the stove couldn't be tinier. In the bathroom he used a tiny lightbulb that didn't give much light so that it wouldn't require much electricity. Normally, that man likes to take advantage of everybody whenever possible, and in appearance, looks rather poor, not simple and casual but poor, with very old, several-year-old shoes and a worn-out vest, even though he owns several houses. I don't even bother to envy him of his money. You can't imagine how I detested that selfish, abominable, stingy, hypocritical, mean moron. But now I don't really care. He has money but never really lives and never enjoys life. Each kroner he pays is like a stab into his heart, and this will always and forever be his curse. He will suffer, because of himself alone, because of the burden he carries on his back.
To waste more than to earn isn't good, of course, but the other extremity isn't good, either. Life is short. You don't bring money with you down to your tomb.
11 pm. Have just gone out with sis P and bro DN. 1st we went to the area of Japanese and Korean people (isn't it funny how they sort of live in the same area, whereas the Chinese and the Vietnamese sort of live together in district 13?), then we had dinner at Le Lotus, talked and afterwards went to the dormitory of international students in Paris. Amazingly splendid. Right away, I wanted to be there, to study there, to stay there. Have you ever felt that way? It was like the 1st time I went to LHP school- right away, there was a strong urge to be in such a place, such an environment.
Some images remaining in my mind after the evening: a group of smelly, dirty teenagers that sis P and bro DN said to be pickpocketers, who laughed and talked and danced and did many crazy things in order to divert people's attention to them so that their friends could stole the money; a beggar sitting on the ground, wearing a nón lá...
It has been fun. Bro DN told me things I hadn't known before. To be honest, he astounded me. In real life he's completely different from the impression he made on me on the internet. Different, in a positive way. But how different, let me keep it for my own.
[censored]

Wednesday, 6/6/2012
Feel ecstatically happy. Have just got a haircut and am very pleased with it. I said I wanted my hair black again, but about the hairstyle I gave them my head and told them to do whatever they wanted. To be honest the service in Norway, at least, in Kristiansand, is bad. Service is 1 of the few things at which Saigon is better, a lot better, than Kristiansand. Anyway, the girl here at 1st dyed, and then washed my hair and massaged my head, painstakingly, carefully, thoroughly, skilfully and meticulously, as though it were a passion, an art.
When coming back to Kristiansand I'll have to find new salons. After some certain events (about which I don't want to write here) I don't want to come back to the places I have often come to.
[censored]

Thursday, 7/6/2012
When I got back to Mr H's place last night it was 1 am. I went out with bro HN, ate dinner and went to the cinema. Watched "The avengers", since there was nothing else. Trivial as predicted, a hodgepodge with a bunch of unrelated superheroes against Loki and his army in a horribly destructive battle. I think, 1 of the biggest problems of having a bunch of superheroes together is that it's hard to know who's actually stronger (and why). Scarlett Johansson and Mark Ruffalo, the ones I don't like, are better here than I thought. About the characters I'm pretty neutral, perhaps my favourite is Iron Man, a quite colourful character.
Whilst going with bro HN I met again the French guy my mom had asked for direction a few days earlier. Isn't it strange to meet someone twice in a strange place within merely a few days? My mom asked how I remembered and recognised him. "Because he's handsome." What else?
Today we went to Mitterand library, the biggest one in France and also the biggest one in Europe. The external architecture isn't very attractive, but the library consists of 4 buildings and I believe any book can be found here.
Saw a Jewish guy and [censored].
[censored]
[censored]
[censored]
[censored]
[censored]

Friday, 8/6/2012
[censored]

Saturday, 9/6/2012
[censored]
[censored]
At Disneyland. I've long surpassed the age to be lunatically excited about Disneyland, but it's lovely. Everything here looks like I've entered the world of fairytales, of fantasies, of dreams.
[censored]
[censored]
[censored]


In short:
1/ In this post I didn't write everything I'd done during the week in Paris. And, as you can see, I didn't write down all of my thoughts and feelings. 
2/ I did take photos, which will be published sooner or later. The sad part is, I couldn't take photos of the interesting-looking people and couldn't take photos of any of the hot French guys passing by. "French guys are seeeeexy" definitely isn't a myth, I apologise for not being able to give some proof. Let me cherish their faces in my memory, my fantasy, my dreams. 
3/ A guy asked me, as I'd visited Paris 3 times, which of the trips was my favourite and which made the strongest impression on me. I'd say, it's impossible to say. As already written, this time I didn't exclaim in amazement and ecstasy "Oh my gosh I can't believe I'm in Paris!!!" and didn't photograph everything I saw. But I still love Paris, or perhaps even more, and feel even more certain that some day, I'll live in this city. And this time, there was a sense of familiarity, odd as it might sound, and I apologise if it offends anybody, but I feel more like home in Paris even than where I'm living now.